Giữa tôi và cậu ấy bây giờ mà nói, chỉ còn dùng quyển vở văn để níu kéo nhau.
Ngày thứ sáu cậu ấy bảo với tôi là "Tí tan học tớ đưa cho" và tôi đã đợi. Đợi tới khi tan học vẫn đứng ở cổng trường đợi cậu ấy.
Sau đó vì cậu ấy hỏi địa chỉ nhà nên tôi đã không chần chừ mà cho biết ngay. Trong khi trước đây kể cả bạn bè trong lớp có ai hỏi, tôi đều không dễ dàng nói ra như vậy.
Cuối cùng cậu ấy lại bảo "Thôi để mai đưa cho". Tôi cũng đợi suốt ngày hôm qua cũng chẳng thấy cậu ấy đâu. Muốn nhắn tin hỏi rằng cậu ấy có đến hay không, nhưng lại sợ cậu ấy phiền. Sợ cậu ấy nghĩ chỉ có quyển vở mà làm khó cậu ấy. Sợ cậu ấy nghĩ biết thế hôm ấy không nên mượn về làm gì.:)
Hôm nay vẫn đợi cậu ấy như thường lệ. Lúc 15h30 cậu ấy nhắn cho tôi một tin:
"Bây giờ tớ qua nhé!"
"Ok. Khi nào đến thì gọi tớ."
Thế là tôi tức tốc chuẩn bị sửa soạn, thay cả quần áo mới, chạy đi gội quả đầu rối rắm lúc ở nhà một mình, sẵn tiện tô thêm tí son môi. Ừm, chỉ vì cậu ấy bảo cậu ấy sẽ đến, chỉ vì cuộc gặp gỡ chớp nhoáng với chủ đích trả tôi quyển vở mà tôi đã làm như chúng tôi sắp hẹn hò tới nơi.:)
Các bạn không biết đâu, cái câu nói đơn giản rằng "bây giờ tớ qua nhé." thực sự làm tôi cảm thấy gần gũi và an yên đến lạ.:)
Tôi vừa cuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-crush-ban-cung-ban/3189705/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.