Có lẽ cả đời này Kiều Lam chưa bao giờ khóc như thế, nước mắt làm thế nào cũng không kìm được. Toàn bộ quá trình Đàm Mặc đều ghé vào bên giường, nửa bước cũng không dám rời đi.
Có lẽ anh đã nhận ra rằng nguyên nhân hôm nay Kiều Lam khóc khác với những gì mà anh tưởng tượng, nhưng bỗng nhiên anh hơi sợ hãi, không dám hỏi. Cuối cùng vất vả đợi cho Kiều Lam ngủ say, anh mới cẩn thận dém lại chăn.
Một buổi tối “gà bay chó sủa” trôi qua. Hôm sau khi Kiều Lam và Đàm Mặc đều đã bình tĩnh và tỉnh táo, hai người vừa ăn sáng vừa tính sổ ngày hôm qua.
Kiều Lam tỉnh lại khỏi sự mơ mơ màng màng của ngày hôm qua, cô nhanh chóng bắt được một số điểm có logic bất bình thường ở trong đó.
Chẳng hạn như việc đơn giản nhất, làm sao Đàm Mặc biết được cô sẽ ở đó?
Sao anh lại trùng hợp vừa đúng lúc xuất hiện ở chỗ kia?
Như cô đây, ngày hôm qua tìm Đàm Mặc vài tiếng đồng hồ cũng chưa tìm được anh.
Đàm Mặc đang chuyên chú cắn bánh bao súp, đột nhiên bị một câu của Kiều Lam đập đến tóc dựng cả lên.
“Cái điện thoại này…” Kiều Lam cầm điện thoại trong tay quơ quơ với Đàm Mặc: “Thành thật khai báo, cài cái gì?”
Đàm Mặc giật mình một cái, sợ đến mức bánh bao trong miệng rơi xuống đĩa.
Điện thoại này…
Điện thoại này… Vẫn là Đàm Mặc cố ý đưa cho Kiều Lam.
Sau đó lúc đưa điện thoại, anh nổi lên chút tâm tư.
Hoặc nói chính xác hơn là bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-cham-soc-vai-ac-om-yeu/496005/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.