Ngư Nương rót hơn phân nửa chén nước, lại thêm chút nước ánh trăng. Như thế sẽ giúp khôi phục lại năng lượng nhưng hiệu quả không quá rõ ràng.
Trong y quán, Lý Bá Sơn đang kể cho Lý Đại Thành nghe chuyện bọn họ gặp phải trong gian miếu rách đêm qua.
Nghe xong lời ông ấy nói, Lý Đại Thành lâm vào trầm tư.
"Con nói, lần này chiêu binh chỉ là đợt người đầu tiên, phía sau ít nhất còn có hai nhóm muốn tới huyện Bình Trữ chúng ta nữa?"
Lý Trọng Hải nói: "Cha, Triệu tướng quân này con biết, quân đội của hắn đóng quân ở phía tây quận Bộc Dương, cách Bình Trữ chúng ta chỉ có hai ba trăm dặm, nếu như cưỡi mã tăng tốc, mười hai mươi ngày là có thể đến nơi.”
Lý Đại Thành lẩm bẩm nói: "Thế thì quá nhanh rồi.”
Lý Thúc Hà nói: "Cha, không bằng chúng ta chạy đi, nếu đợi đến khi Triệu tướng quân Tạ tướng quân đến, hết thảy đều xong đời.”
Lý Bá Sơn quát lớn ông ấy: "Nói linh tinh cái gì vậy, chạy đi đâu?”
Lý Đại Thành vuốt râu: "Các con để cho ta suy nghĩ một chút.”
"Lạch cạch..”
"Ông nội, bà nội bảo cháu đưa cho ông ít nước uống."
Ngư nương đem chén trà trên bàn đặt phẳng, trong mỗi chén đều đổ đầy nước, bưng tới một chén nước vừa vặn uống hết.
Lý Thúc Hà cầm lấy một ly nước, một hơi uống xong, khen ngợi: "Nước này thật đúng là giải khát.”
Lý Bá Sơn cũng bưng một ly nước uống một ngụm, gật gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ki-chay-nan-va-lam-ruong-o-co-dai/2476233/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.