NGƯỜI ĐẸP NGỦ SAY VÀ MỸ NHÂN NGƯ CHÌM DƯỚI ĐÁY BIỂN
"Nhưng mà, lúc này em không dám ngủ." Lâm Đồng Nhi sợ hãi ôm chặt cánh tay của mình: "Chờ em ngủ rồi, cái âm thanh kia lại đến điều khiển em thì sao? Có thể sẽ ra lệnh cho em phải ra ngoài, sau đó ngã xuống hố rồi chết..."
"Đúng vậy, ai biết được mình sẽ trở thành Dương Vũ Tinh tiếp theo hay không? Thật là sợ." Lâm Tuyết Nhi cũng sợ hãi nói.
Tuy là nói như vậy, nhưng sự mệt mỏi rã rời không bỏ sót bất luận kẻ nào, bọn chúng chỉ kiên trì một lúc thì lại ngáp dài trở về phòng của mình.
Xét đến cùng, không ngủ không mang lại lợi ích gì, nếu bản thân trở thành con mồi, vô luận là ngủ hay tỉnh, đều là kết quả như nhau.
Tất cả mọi người lâm vào không khí ngột ngạt, không tin tưởng lẫn nhau, cũng không còn gì để bàn bạc, đều trở về phòng của mình.
...
8 giờ tối ngày hôm sau, các người chơi cùng đi đến hội trường.
"Có một chuyện kì lạ." Vương Vân Chi nhìn xung quanh, thấy ai cũng đều mang tâm sự riêng, cậu lặng lẽ nói với Hạ Lẫm: "Sao chúng ta không được diễn tập?"
Những ngày trước đó, diễn viên trước khi đến hội trường sẽ học thuộc lời thoại, thử trang phục, hóa trang, diễn tập trước... Nhưng lần này, việc gì cũng không có.
"Chắc là chúng ta diễn tốt quá, căn bản không cần tập trước." Hạ Lẫm nhíu mày.
Vương Vân Chi nhớ lại hình ảnh giả chết của Hạ Lẫm trên sân khấu khi trước, suýt chút nữa thì bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-soi-con-trong-tro-choi-sinh-ton/1655146/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.