HAI CÁI BÓNG TRẮNG LẠC TRONG RỪNG
Bóng... trắng?
Vương Vân Chi lúc đầu cứ ngỡ mình bị hoa mắt, đêm hôm khuya khoắt lại buồn ngủ, cái gì cũng có khả năng nhìn lầm được, thế nhưng... Cậu ngưng thần nhìn lại, hai cái bóng chẳng những không tiêu thất, ngược lại càng thêm rõ ràng.
Màu trắng, hình người, một trước một sau cùng bay, không nghe được tiếng bước chân, cả hai đều có mái tóc dài đen nhánh, tóc xõa bù xù, che hầu hết cả khuôn mặt.
Trong đại sảnh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi vi vu ngoài cửa sổ.
Xem ra, hai cái bóng trắng này cũng chưa phát hiện ra cậu, chúng nó lướt đi một cách tự nhiên, từ ngay cầu thang tầng trên xuống thẳng đến cửa phòng khách.
Vương Vân Chi không muốn phát ra âm thanh nào, cậu một bên trấn an sói con trong ngực, không để cho nó kêu loạn, một bên lại cúi đầu, đẩy đẩy Hạ Lẫm đang nằm gục dưới bàn.
Hạ Lẫm vốn đang chôn mặt trong khuỷu tay, bị cậu đẩy thì lập tức ngẩng mặt lên, có lẽ cũng đã nhận ra có chuyện bất thường, vẻ mặt Hạ Lẫm không còn ủy khuất rầu rĩ nữa, tất cả đều được thu lại, trong nháy mắt dựng lên trạng thái cảnh giác, khi thận trọng vẻ mặt y không có biểu tình gì, chỉ có đôi mắt là đặc biệt sáng, giống như ngọc lưu ly đang phản chiếu ánh sáng của mặt trăng vậy.
Vương Vân Chi chỉ chỉ phía sau y, giơ hai ngón tay, lắc lắc vài cái, ý muốn nói có hai thứ kì quái đang lượn qua lượn lại.
Thân thể Hạ Lẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-soi-con-trong-tro-choi-sinh-ton/1655143/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.