Dư Ninh ngỡ mình đang ở trong một cơn ác mộng.Mau tỉnh lại đi!
Chính là —
Phần da non ở đùi trong bị cọ trầy, nóng rát cùng với cánh tay rắn chắc đang gắt gao ôm chặt eo đều đang nhắc nhở hắn, đó không phải mơ mà là hiện thực, thật đến không thể thật hơn.
Hắn cùng một con cẩu, cẩu do chính mình nuôi, cọ lẫn nhau, còn bắn.
Bình tĩnh, đầu tiên chắc chắn phải bình tĩnh. Dư Ninh đẩy thanh niên đang nằm ngủ trên người hắn ra, để cậu nằm trên sopha.
Tắm rửa trước, ừm, tắm rửa.
Nghĩ kỹ thì vẫn có chỗ tốt, ít nhất Dư Bổn còn là một con cẩu có thể biến thành người. Hắn làm là làm cùng người, không phải cẩu. Từ xưa đến nay không phải có rất nhiều truyện kiểu này hay sao, Bạch nương tử Hứa Tiên, ốc đồng cô nương…
A a a a a cái gì mà ốc đồng cô nương!
Dư Ninh đóng vòi sen ào ào chảy, cảm thấy mình đã sắp bị tâm thần. Đều là bổn cẩu! Thân là một con cẩu, cậu biết mình vừa làm cái gì sao? Dư Ninh càng nghĩ càng thấy tức, lấy khăn tắm quấn người, bước nhanh ra khỏi phòng tắm.
Nói cho cùng đều là bổn cẩu sai! Hắn thân thiết cùng Vương Thụy thì có làm sao? Đều là nhu cầu sinh lý bình thường của người trưởng thành, là tại tên nhãi này kêu cái gì mà mùi của người khác rồi cứ thể xông lên. Hắn là đồng tính nam, bị liếm toàn thân như thế sao mà nhịn không phản ứng lại được?
Hơn nữa gia khỏa kia không biết từ lúc nào, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-duoc-mot-chu-cho-luu-lac/4282975/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.