Nếu là bình thường, Cận Tiêu thích nhất là nghe Lý Nhất Xuyên dùng loại ngữ khí này nói chuyện, khi đó cái đuôi khẳng định đã sớm vểnh lên trời, một bên đắc ý dạt dào một bên ghét bỏ chọc ngoáy hắn: “Nha, ăn dấm rồi?”
Nhưng hiện tại đầu óc anh đã bị rượu cồn biến thành ruột bánh mì rồi, không có tỏ vẻ gì cả mà chỉ cao hứng thì thầm một câu: “To lắm… rất là to nha.”
“… …” Lý Nhất Xuyên có chút khó chịu, hắn dừng một chút, không nói là đúng hay sai, chỉ lãnh đạm hỏi, “Em giờ đang ở đâu?”
Cận Tiêu sửng sốt thật lâu thật lâu đại não mới tiếp nhận thông tin. Anh quay mặt qua hỏi chủ quán: “Tôi đang ở đâu?”
Ông chủ quán bar: “…”
Lý Nhất Xuyên: “…”
Cận Tiêu: “… …?”
Chủ quán nhanh như chớp đoạt lấy điện thoại báo địa chỉ.
Lý Nhất Xuyên nghe xong à một tiếng, ngữ điệu không hề phập phồng: “Chờ.”
‘Ba’ một tiếng cúp điện thoại.
Cận Tiêu lấy lại di động alo nửa ngày cũng chẳng nghe thấy tiếng nào, ủ rũ ngã vào quầy bar ủy khuất kêu to: “Hắn tại sao không chịu nói gì cả!”
Chủ quán trầm mặc, một lúc lâu thình lình nói: “…....Treo rồi.”
Cận Tiêu nhất thời nhảy dựng ba thước, run rẩy cổ họng khiếp sợ nói: “Treo treo cái gì….. Hắn đã chết?”
Chủ quán: “…”
Chủ quán: “…..Ý tôi là hắn cúp điện thoại rồi.”
“Àiiiiii sao không nói sớm” Cận Tiêu lại nằm úp sấp xuống mặt bàn, tay chận cuộn lại thành một đoàn, “Làm tôi sợ muốn chết.”
Chủ quán trong lòng thầm nhủ tôi mới là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-dinh-khong-noi-lai/44262/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.