Sáng sớm hôm sau, Cận Tiêu mất hứng mà than thở một tiếng, mơ mơ màng màng trở mình, vươn chân ‘ba’ đá bay đồng hồ báo thức, sau đó lầm bầm vươn tay sang bên cạnh sờ sờ, kết quả sờ soạng nửa ngày chỉ đụng đến một khoảng mềm mại lạnh ngắt.
Cận tổng nháy mắt thanh tỉnh, mặt âm trầm rời khỏi giường, đi WC giải quyết nhu cầu sinh lý.
Từ khi cùng Lý Nhất Xuyên sống chung, đây là lần đầu tiên anh phải tự thân vận động làm mọi việc.
Cận Tiêu không vui, cực kì không vui, ngực chồng chất bực bội đến mức đi ngoài cũng táo bón, ước chừng qua hơn hai mươi phút mới miễn cưỡng từ trong WC đi ra.
Bởi vì ngồi lâu nên cước bộ của Cận Tiêu có chút phù phiếm, người như nhũn ra, ngồi phịch xuống ghế sa lông không động đậy, sắc mặt thường lệ khó coi, nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ: “Nếu…. nếu biết được cái lý do chia tay kia, mình tuyệt đối —— tuyệt đối sẽ ——“
Khiến Lý Nhất Xuyên nằm, liệt, giường!!
Nhưng chỉ được chốc lát, anh lại ủ rũ héo hon, ánh mắt oán hận: “Rốt cuộc là cái lý do chó má gì!”
Anh vì cái gì hoàn toàn không có chút ấn tượng nào!
“Nói như vậy, chia tay không nói lý do chỉ có hai loại tình huống,” Buổi tối, trong quán rượu, chủ quán mỉm cười săn sóc pha một ly Manhattan cho Cận Tiêu, “Một là tính tình quá tốt, nói ra sợ làm người đó tổn thương. Hai là…..”
Cận Tiêu tiếng nói đậm đặc phiền muộn, không vui hỏi: “Hai là cái gì?”
“Hai là tìm không thấy lý do,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-dinh-khong-noi-lai/44261/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.