Đoàn tuần du của Hoàng đế rời khỏi kinh thành trong một buổi sáng đầy sương mù, mang theo sự hào nhoáng của hoàng gia nhưng cũng ẩn chứa những mầm mống tai ương. Khi đoàn người đi sâu vào vùng bình nguyên phía Tây Bắc, cảnh sắc phồn hoa dần bị thay thế bởi những rặng núi đá tai mèo lởm chởm và những cơn gió rít gào như tiếng khóc than của những oan hồn t.ử sĩ.
Lý Thanh Vân ngồi trong cỗ xe ngựa bọc gấm, nhưng đôi tay nàng không ngừng mân mê bản trát mật về lộ trình di chuyển. Nàng nhận thấy một điều bất thường: Đội vệ binh hộ tống nàng vốn đã bị Hoàng hậu cắt giảm một nửa, giờ đây lại bị Thục Phi điều phối cho đi tụt lại phía sau với lý do "bảo vệ lương thảo". Hiện tại, bao quanh cỗ xe của Tĩnh Hiền Phi chỉ còn lại vài mươi quân sĩ ít ỏi, hoàn toàn tách biệt với đại quân của Hoàng đế phía trước.
"Nương nương, tình hình có vẻ không ổn." - Thanh Trúc khẽ vén rèm cửa, giọng nói run rẩy. "Thục Phi nương nương đã cho người truyền tin, nói rằng đoạn đường này hiểm trở, cỗ xe của người nặng nên phải đi chậm lại. Nhưng nô tỳ thấy quân hộ tống của người dường như đang cố tình nới rộng khoảng cách với đội Ngự lâm quân."
Thanh Vân khẽ nhắm mắt, môi nở một nụ cười lạnh lẽo: "Hoàng hậu cắt giảm nhân lực, Thục Phi tách rời hộ vệ. Họ không cần ra tay, họ chỉ cần tạo ra một kẽ hở để tàn dư của Tống gia có thể dễ dàng lấy mạng ta. Một mũi tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5247463/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.