Ngày quan trọng nhất của kỳ tuyển tú cuối cùng cũng đến: Ngày điện tuyển.
Tại điện Thái Hòa, không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Hoàng đế đứng trên cao, khuất sau bức rèm châu là Thục Phi và các vị tần phi quyền quý. Từng tốp tú nữ năm người một bước vào, tất cả đều cố gắng phô diễn những gì tinh túy nhất: kẻ thì múa uyển chuyển, người thì ngâm thơ đối đáp. Tuy nhiên, qua mấy lượt, Hoàng đế vẫn chỉ khẽ gật đầu chiếu lệ, gương mặt ngài lộ rõ vẻ mệt mỏi và không mấy hứng thú.
"Tốp tiếp theo: Lý Thanh Vân, Trần Tố Tâm, Vương Mỹ Linh..." - Tiếng thái giám truyền gọi vang lên lanh lảnh.
Lý Thanh Vân bước vào điện với phong thái nhẹ nhàng như gió thoảng. Nàng không mặc y phục sặc sỡ, cũng không trang điểm đậm. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng thêu chìm họa tiết hoa mai vàng, thanh khiết mà cao sang. Khi đến giữa điện, nàng không quỳ xuống ngay mà thong dong thực hiện lễ nghi một cách uyển chuyển nhất, rồi mới dịu dàng cất tiếng:
"Thần nữ Lý thị Lý Thanh Vân, tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Đương kim Thánh thượng khẽ nhướng mắt, ánh nhìn bị thu hút bởi sự điềm tĩnh lạ thường của thiếu nữ họ Lý này. Ngài lười biếng hỏi: "Các tú nữ khác đều biểu diễn tài nghệ, còn ngươi mang đến điều gì cho trẫm?"
Thanh Vân ngước nhìn, đôi mắt nàng trong veo nhưng thâm trầm: "Bẩm Bệ hạ, thần nữ không có điệu múa mê hoặc lòng người, cũng không có giọng hát chim oanh. Thần nữ chỉ mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5247449/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.