Mảnh giấy nát vụn với duy nhất chữ "Cẩn" nằm chơ vơ trên mặt bàn gỗ. Lý Thanh Vân nhìn chằm chằm vào nó, những ngón tay thon dài khẽ miết lên mép giấy. Chữ viết cứng cáp, dứt khoát, rõ ràng không phải là nét b.út của những tiểu thư khuê các vốn ưa chuộng lối viết hoa mỹ. Đây là nét chữ của một kẻ đã quen với việc ẩn nhẫn.
"Tiểu thư, người làm sao vậy?" - Thanh Trúc bưng chậu nước rửa mặt bước vào, thấy sắc mặt chủ t.ử không tốt liền lo lắng hỏi.
Lý Thanh Vân nhanh tay thu mảnh giấy vào trong tay áo, nét mặt trở lại vẻ bình thản thường ngày: "Không có gì, chỉ là ta đang suy nghĩ về lời giáo huấn của Thục Phi nương nương lúc chiều. Thanh Trúc, tối nay khi ta đi ngủ, em hãy chú ý quan sát những người ở các phòng lân cận, đặc biệt là xem có ai lén lút nhìn vào phòng chúng ta hay không."
Đêm càng về khuya, Trường Thành càng trở nên lạnh lẽo. Những ngọn đèn l.ồ.ng treo dọc hành lang Trữ Tú cung đung đưa theo gió, hắt lên vách tường những bóng đen loang lổ. Lý Thanh Vân nằm trên giường, hơi thở đều đặn như đã ngủ sâu, nhưng đôi tai nàng lại dỏng lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất.
Bỗng nhiên, một tiếng "sột soạt" rất khẽ vang lên từ phía cửa sổ. Tiếp đó là mùi khói nhàn nhạt tỏa vào phòng - mùi của hương mê hồn.
Lý Thanh Vân nín thở, nàng đã sớm chuẩn bị một chiếc khăn tẩm nước lạnh đặt sẵn bên gối. Nàng nhanh ch.óng áp khăn lên mũi, tim đập thình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-bo-thanh-van/5247448/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.