Hiếm có người biết đến thân phận của nương ta. Bà từng là một sát thủ khiến võ lâm nghe danh đã khiếp đảm.
Tú hoa phi châm và Hồ điệp song đao của bà xuất thần nhập hóa, nhất kích tất sát.
Sau khi kết đôi với cha, bà vứt bỏ mọi thứ nơi giang hồ, cùng cha đi theo người mà họ ngỡ là minh quân.
Trong một lần cửu t.ử nhất sinh, bà tuy nhặt lại được mạng sống nhưng bệnh cũ quấn thân, cả đời không khỏi.
Thuở nhỏ ta còn chưa hiểu, tại sao nương cứ ép ta luyện đao múa kiếm, rõ ràng chính bà ho ra m.á.u nhưng vẫn kiên trì cầm tay chỉ việc cho ta.
Đó là những lúc duy nhất bà nghiêm khắc với ta đến cực điểm.
Đến khi lớn lên đã hiểu ra, thì cũng không kịp nữa rồi.
Ta quay người trở lại tiệm tào phớ, từ dưới gầm bàn lấy ra thanh kiếm rỉ sét đã bám bụi nhiều năm.
Gió bấc thét gào cuộn lấy vạt áo, trường kiếm phá không, khí thế như cầu vồng.
Kẻ trước mặt ngã xuống. Máu chảy lênh láng đến tận chân ta. Trước khi c.h.ế.t gã vẫn trợn tròn mắt nhìn ta:
「Nàng không giữ nổi đâu, Cố Sơ, đến cuối cùng nàng sẽ chẳng giữ lại được gì hết.」
Ta bồi thêm một kiếm. Sau đó chạy điên cuồng trong màn mưa trên con phố dài đã sớm vắng lặng.
Sự áy náy và thống khổ vô tận gần như thiêu rụi ta.
Tại sao? Tại sao phải nhẫn nhịn? Tại sao không chuyển nhà sớm hơn? Tại sao lại phải sống hèn mọn như loài kiến cỏ thế này?
Tại sao ngay cả thứ cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhap-cuc/5228669/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.