“Anh đã quyết?”
“… Ách…”
“Sao lại còn do dự?”
“Tôi…”
“Anh có thể nói chia tay.”
“Cái này…”
“Đồng ý?”
“Được rồi.” Người thỏa hiệp mặt đầy ủ rũ: “Chỉ là thử thôi nha.”
“Đương nhiên.”
Trong rất nhiều thời điểm, Tần Khai Dịch vẫn luôn không hiểu vì sao sự tình lại phát triển theo quỹ đạo quỷ dị như vậy.
Hắn biết Thẩm Phi Tiếu đối với mình rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức độ này. Thế nên khi Thẩm Phi Tiếu đột nhiên mất tích, cuộc sống của Tần Khai Dịch có thể nói bèo nhèo còn hơn cái bánh xèo.
Không có người nấu cơm cho hắn, không có người giặt quần áo cho hắn. Sáng không có người kêu hắn dậy, tối không có người chúc hắn ngủ ngon. Vẫn là cuộc sống như thế, ngày thường ngươi không coi trọng hắn, cho đến khi hắn biến mất, người hít thở không thông lại chính là ngươi.
Cuộc sống ngày thường hỗn loạn, Tần Khai Dịch quyết định phải hành động.
Nhưng khi hắn bắt đầu nếm thử tự mình làm những công việc nhà nhỏ nhặt, liền phát hiện… Việc nhà không hề giống như hắn tưởng tượng, đơn giản như vậy.
Quần áo dính phải dầu mỡ giặt thế nào cũng không sạch. Lúc lau nhà thì thấy đau lưng, nấu cơm thì khó ăn, ga giường giặt nửa ngày cũng không khô.
Một đêm nào đó, Tần Khai Dịch gặm một cái bánh mì khô khốc rơi lệ. Hắn lấy di động bấm số điện thoại người kia, rối rắm thật lâu mới dám bắt đầu đối thoại với bạn học Thẩm Phi Tiếu.
Được rồi, chân tướng chính là hắn chỉ muốn quan tâm một chút Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336307/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.