“Cậu làm thế có lợi gì?” Tần Khai Dịch gần như bất đắc dĩ chất vấn nam nhân đối diện: “Cậu sẽ không cho rằng, làm thế tôi sẽ thỏa hiệp đi?”
“Vì cớ gì anh lại không cho tôi một cơ hội?” Tay Thẩm Phi Tiếu cầm một tách café nóng. Hôm nay hắn mặc đồ ở nhà, vì thế cũng mất đi khí thế sắc bén thường ngày.
“Cho cậu cơ hội?” Tần Khai Dịch mím môi.
“Thủ đoạn của tôi còn có rất nhiều.” Thẩm Phi Tiếu nhìn về phía Tần Khai Dịch, trong mắt bình tĩnh không gợn sóng: “Anh có thể tiếp tục thử.”
“Phải thế nào cậu mới bằng lòng dừng tay?” Tần Khai Dịch nóng giận: “Thẩm Phi Tiếu… cậu thật quá đáng. Cậu có biết hiện tại trong mắt ba mẹ tôi, tôi là con người thế nào không?”
“Anh không trốn, tôi cũng không bức anh.” Thẩm Phi Tiếu uống một hơi café, nói thẳng: “Anh đã nói cho tôi một cơ hội. Hiện tại thì sao?”
“… Được rồi. Nếu tôi trở về, cậu sẽ giải thích với ba mẹ tôi sao?” Tần Khai Dịch nén giận.
“Không.” Thẩm Phi Tiếu quyết đoán cự tuyệt. Hắn nhìn Tần Khai Dịch cười cười: “… Yên tâm. Nếu anh về, tôi sẽ không làm gì anh nữa.”
“Còn đứa trẻ kia thì sao!” Tần Khai Dịch gào thét: “Tôi thật sự rất cảm ơn cậu đã cho tôi có cơ hội được làm cha.”
Thẩm Phi Tiếu bình tĩnh đưa tay đẩy kính mắt: “Đừng khách sáo. Đứa bé kia tôi vốn định nhận nuôi, rất thông minh.”
“…” Tôi không phải đang thảo luận về đứa trẻ kia thế nào a? Tần Khai Dịch rất muốn gào thét, nhưng lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336306/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.