Bụng Tần Khai Dịch luôn luôn đau đớn, giống như lạc vào chốn địa ngục không lối thoát. Toàn thân hắn đều bị lam quang bao phủ, trong bụng lại có cổ trùng quấy phá nên sắc mặt trắng bệch. Hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung cách mình càng ngày càng xa, trong đầu đều là ký ức hỗn loạn cùng một ít âm thanh mạc danh kỳ diệu. Khuôn mặt đạm mạc của Thẩm Phi Tiếu dường như ngay trước mắt, đau đớn quặn thắt làm tiêu hao hết khí lực của Tần Khai Dịch. Hắn rốt cục ngất đi.
Lạnh đến thấu xương.
Từng bông tuyết rơi lả tả phủ xuống mặt đất. Trung tâm cánh đồng bạt ngàn hoang vu, có một bãi đá hình thù lởm chởm toát ra ánh sáng màu xanh lam lúc ẩn lúc hiện. Trông thật giống như u linh quỷ mị, làm tâm người khác phát lạnh.
Những bông tuyết như lông ngỗng dần dần bao phủ thân hình nam tử. Không biết qua bao nhiêu lâu, nam tử khẽ ngẩng đầu, lo lắng nhìn bầu trời. Một lát sau, hắn nhếch đôi môi mỏng, miệng phun ra một câu: “Thẩm Phi Tiếu … Đồ con rùa … Đậu xanh rau má.”
“Nội dung vở kịch này cũng quá vặn vẹo đi.” Sau khi tỉnh lại, Tần Khai Dịch bắt đầu quan sát tình cảnh chung quanh. Hắn phát hiện mình thế nhưng bị những lam quang hóa thành tầng tầng xiềng xích giam lại. Đừng nói rời đi, ngay cả nhúc nhích một chút cũng rất khó khăn.
Thấy vậy, tâm Tần Khai Dịch chìm xuống đáy cốc, nhưng khi tỉnh lại hệ thống lại làm hắn có một chút an ủi.
|Hệ thống: Hoàn thành trước nội dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336286/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.