Tần Khai Dịch có cảm giác như mạch não mình xảy ra vấn đề. Nếu Thẩm Phi Tiếu đến nói với hắn, hắn nhất định sẽ cảm thấy Thẩm Phi Tiếu có vấn đề. Nhưng Thẩm Phi Tiếu lại làm bộ như không biết hắn … hắn … càng cảm thấy Thẩm Phi Tiếu càng có vấn đề!
Nhất định có âm mưu, nhất định có âm mưu!!! Nhìn Thẩm Phi Tiếu cùng vài đệ tử Linh Sơn phái đệ tử đứng chung một chỗ, tâm tình Tần Khai Dịch thực phức tạp. Có thể nói là hắn nhìn Thẩm Phi Tiếu lớn lên, nhìn hắn từ củ cải đỏ dinh dưỡng không đầy đủ trưởng thành thành nam nhân thành thục như trước mắt. Từ góc độ nào đó mà nói, quả thật hắn xem Thẩm Phi Tiếu như nhi tử mà nuôi lớn, sau đó lại bị nó không thèm quan tâm tới mình. Mạc danh kỳ diệu sinh ra một cảm giác như gả con gái ra ngoài cửa, tựa như hắt bát nước ra ngoài …
“Ngô?” Vệ Hòa hiển nhiên so với Tần Khai Dịch đáng tin hơn nhiều. Hắn nhìn Tần Khai Dịch vừa thấy Thẩm Phi Tiếu liền biến sắc, còn tưởng Tần Khai Dịch đối với cái sư đệ muốn cường bách mình sinh ra ác cảm. Nghĩ nghĩ mới nói với Tần Khai Dịch: “Trận đấu lập tức bắt đầu, ngươi chuẩn bị làm thế nào?”
“Tìm một chỗ trốn thôi.” Tần Khai Dịch trả lời vô cùng đúng lý hợp tình.
“…” Hắn nên sớm biết Tần Thạch rốt cục là cái đức hạnh gì. Nhịn xuống xúc động muốn che mặt, Vệ Hòa khàn khàn nói: “Chẳng lẽ ngươi không ý tưởng nào khác sao?”
“Ý tưởng? Ý tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336282/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.