Pháo mừng Giáng Sinh
“Lời thề đã lập, bây giờ ngươi chính là đệ tử môn hạ ta.” Tử Dương Bội tiếp tục thiên lý truyền âm nói: “Chút nữa ta cho ngươi lễ gặp mặt.”
“Đa tạ Tử Dương huynh.” Tần Khai Dịch thản nhiên nói.
“Khách khí.” Tử Dương Bội cười tủm tỉm nhìn Tần Khai Dịch, lúc này mới mở miệng: “Sư huynh, ngày trước ta có mua một cái nhẫn ở thế tục. Nhưng ta không nhìn ra nó rốt cuộc là gì hay sư huynh xem giúp ta đi.”
Tử Dương Bội vì sự có mặt của Thẩm Phi Tiếu nên mới nói như vậy. Tần Khai Dịch nhìn thấy mà buồn cười, hắn cầm chiếc nhẫn, ra vẻ trầm ngâm nói: “Được rồi.”
Phía sau, Thẩm Phi Tiếu nhìn thấy không nói gì nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ xem thường. Hiển nhiên cho rằng Tần Khai Dịch nhận hối lộ. Thấy thế Tần Khai Dịch cũng không để ý. Dù sao sau này hắn với Thẩm Phi Tiếu cũng là địch, dù hiện tại quan hệ có tốt nhưng cũng không thay đổi được gì.
Tử Dương Bội vừa lòng nhìn Tần Khai Dịch nhận đồ. Hắn tất nhiên sẽ không nói cái gì mà tu luyện cho tốt. Nói trắng ra, trong con mắt hắn Tần Khai Dịch chỉ là súc vật mà hắn nuôi. Tu vi Tần Khai Dịch khi tu ma càng cao, Tần Khai Dịch lại càng bổ.
Tần Khai Dịch đương nhiên cũng biết địa vị mình trong lòng Tử Dương Bội. Hắn biết Tử Dương Bội này ngay từ đầu đã không có ý gì tốt, mà cho dù biết thì hắn có thể làm được gì. Đánh cũng đánh không lại, trong bụng lại còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336228/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.