Pháo mừng Giáng Sinh
“A.” Thẩm Phi Tiếu lên tiếng, không nói nữa. Để lại hai người Tần Khai Dịch cùng Tử Dương Bội giương mắt nhìn nhau.
Kỳ thật Tần Khai Dịch lúc này cũng bồn chồn trong lòng. Hắn đang lo không biết Tử Dương Bội có phát hiện ra chồn tía trong tay Thẩm Phi Tiếu hay không. Nhưng giờ thấy Tử Dương Bội không có phản ứng gì với Thẩm Phi Tiếu, hắn cũng thở phào. Chắc là do tác dụng của |Sơn Vân Tiểu Ký|, làm linh khí Tử Dương Bội lưu lại cũng ẩn đi mất.
Nếu Thẩm Phi Tiếu không có bị lộ, Tần Khai Dịch cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đột nhiên nhớ tới, nếu Tử Dương Bội không có hứng thú với Thẩm Phi Tiếu thì hệ thống kia nói trợ giúp Thẩm Phi Tiếu là có ý gì?
“Sư đệ của ngươi?” Tử Dương Bội nhìn thấy không khí vi diệu giữa Thẩm Phi Tiếu và Tần Khai Dịch, hóng hớt hỏi.
“A, đúng vậy.” Tần Khai Dịch lên tiếng. Trong đầu lại đang xoay chuyển nên làm thế nào thông đồng Tử Dương Bội kéo đi luyện võ trường.
“Ngô, quan hệ hai ngươi tốt lắm a.” Nhìn thoáng qua Thẩm Phi Tiếu, Tử Dương Bội cười tủm tỉm: “Ngươi rất quan tâm đến hắn?”
“Hả?” Không nghĩ tới Tử Dương Bội lại hỏi như vậy. Tần Khai Dịch không biết nên trả lời như thế nào. Nếu hắn nói có, chỉ sợ Tử Dương Bội sẽ để ý đến Thẩm Phi Tiếu. Còn không, đối phương còn ngay trước mặt hắn đây này.
“Tim đập rất nhanh a.” Tựa hồ không để ý đến Thẩm Phi Tiếu, Tử Dương Bội vẫn duy trì bộ dạng thơ ngây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336227/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.