Mỗi một nhân sĩ xuyên qua đều có một trái tin kiên cường. Nếu không kiên cường, nói không chừng liền tìm một sợi dây thừng treo cổ cho rồi.
Câu này rất hợp với Tần Khai Dịch. Vì qua một đêm kiến thiết, hắn rốt cục tiếp nhận hiện thực tàn khốc, bắt đầu suy xét đến vấn đề hiện tại.
Không phải trở thành nhân vật phản diện sao, không phải tuân theo nội dung vở kịch sao. Dù sao cũng là tiểu thuyết mình viết, còn không sợ tìm thấy BUG xử nhân vật chính sao? Nhưng cái hệ thống kia mới chính là vấn đề lớn … Nhưng Tần Khai Dịch tin, dù hệ thống có hoàn mỹ đến cỡ nào chắc chắn cũng có lỗ hổng. Hơn nữa thời gian còn dài, chi bằng cứ lo cho hiện tại cái đã. Hắn xuyên thành Tần Thạch lúc còn nhỏ, cũng không nhớ mình có viết cái đoạn xông vào cấm địa, cho nên kế tiếp xảy ra chuyện gì … Tần Khai Dịch thật đúng là không nhớ nổi.
“Nếu biết có chuyện này thì không kéo đến 100 vạn chữ làm gì, đến giờ mình viết cái gì cũng không nhớ rõ.” Đô đô miệng than thở thì thầm, Tần Khai Dịch ngồi trên giường có chút buồn bực, cũng không biết Thẩm Phi Tiếu có vào Linh Sơn phái hay chưa …
Ngay lúc Tần Khai Dịch rối rắm, tiểu sư muội về sau bỏ rơi hắn — Liễu Linh Nhi mang đến cho hắn một tin tốt: “Sư huynh, sư huynh, ngươi khỏe chưa? Nhanh đi xem nhóm sư đệ, sư muội mới tới đi. Sư phụ nói năm nay ta có thể chăm một tiểu sư đệ đó nha ” Giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-mim-cuoi-ta-mi/1336218/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.