(*) Tên chương ý chỉ đến cách nói chuyện của các Bạch Liên Hoa.
Vết thương trên trán là bị thương vào hôm thứ năm tuần trước, cùng ngày với vết thương của Tần Gia Thụ, hai người họ ai cũng bị cụng đầu vì cái cột điện, chỉ là Ôn Trĩ Sơ dùng sức mạnh quá, cái trán sưng thành bánh bao, về đến nhà thì bị ứ máu, nhìn rất dọa người.
Cậu cho rằng chỉ mấy hôm sẽ ổn, nhưng đúng là mấy ngày qua cục u đang bớt sưng xuống, nhưng vết ứ máu này vẫn ở im chỗ cũ, thậm chí có xu hướng ngày càng tím sẫm hơn.
Tần Gia Thụ giơ ngón tay to vén tóc mái trên trán Ôn Trĩ Sơ lên, mấy sợi tóc đen nhánh xen kẽ vào từng ngón tay của hắn.
Thấy khuôn mặt Tần Gia Thụ ngày càng u ám, Ôn Trĩ Sơ sợ hắn không tin, tiếp tục nói: "Thật đó, không phải người khác.. người khác làm đâu, là tôi tự làm đó".
"Tôi. . . Tôi tự làm tự chịu."
Thiên Miêu tinh linh câm lặng.
[Hệ thống: Cậu có thể đừng nói thành ngữ trước mặt hắn được không?]
Ôn Trĩ Sơ phát ra giọng điệu nghi ngờ, "Vì sao?"
[Hệ thống: Tôi sợ hắn lại kèm cả Ngữ Văn cho cậu.]
Ôn Trĩ Sơ: . . .
Là do cậu bất cẩn rồi.
Nói xong cậu còn hơi ngửa đầu nhìn Tần Gia Thụ, muốn giải thích thêm vài câu, nào ngờ lại đối mặt với ánh mắt của đối phương.
Tần Gia Thụ mày rậm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen như mực kia chứa đầy cảm xúc, nghiêm túc và trách móc hiện ra bên ngoài, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-phan-dien-cong-luoc/566557/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.