Ngày hôm sau hai người ăn sáng xong liền xuất phát đến nhà cũ của Phạm gia. Nói là nhà cũ cũng bởi vì nơi đây là tổ trạch của họ Phạm, được lưu lại từ nhiều đời trước. Nhà cũ nằm ở ngoại ô thành phố, hai người ngồi xe gần một tiếng đồng hồ, Nam nhìn phong cảnh bên ngoài qua cửa xe, nhà cửa thành thị dần biến mất thay vào đó là những gốc cây già che mát cả con đường, thi thoảng sẽ xuất hiện vài căn biệt thự. Nhìn cũng biết khu ngoại ô này dành cho giới nhà giàu thành phố. Xe chở hai người đến chân một ngọn núi. Nam vừa xuống xe không khí trong lành đã phả vào mặt cậu làm cho cảm giác căng thẳng giảm đi rất nhiều. Nhật Thành cũng xuống xe, anh nắm tay Nam đi vào nhà tổ. Nam giật mình nhìn anh, Nhật Thành chỉ khẽ nói:
- Trước đây lúc kết hôn ba mẹ tôi nghĩ rằng tôi thích cậu.
Nam hiểu ý anh, là giả vờ trước mặt ba mẹ chứ gì, chuyện này đối với cậu chỉ là việc cỏn con. Nhưng cậu lại thắc mắc:
- Tại sao anh đồng ý kết hôn với tôi, dù là liên hôn kinh tế nhưng anh rõ ràng có thể từ chối, dù sao nhà anh cũng giàu gấp mấy nhà tôi.
- Tôi không cần người yêu, tôi chỉ cần người làm ba mẹ tôi yên lòng.
Có thể hiểu được, bởi vì không yêu nên mới có thể kết hôn với ai cũng được. Nhưng một ngày nào đó anh sẽ biết thế nào là yêu thôi.Nam nghĩ vậy tuy nhiên cậu không nói ra, mối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-vat-chinh-yeu-toi-roi/2584344/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.