Nghe xong điện thoại của Đình Phong, Giai Tuệ quay trở về phòng bệnh thăm bố. Cô kéo ghế ngồi xuống kế bên giường bệnh. Bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay ông, nhẹ giọng nói:
- Con gái của bố đã về rồi đây. Bố mau tỉnh dậy để nhìn con. Bố biết không con đã gặp mẹ rồi, trông mẹ trẻ lắm lại còn rất quý phái nữa nhưng lạ lắm bố à, mẹ không thương anh Phong. Bố có biết vì sao mẹ lạnh nhạt với anh không?
- Con thực sự rất muốn biết lý do vì thế bố hãy mau tỉnh lại để giải thích nhé.
Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, Giai Tuệ sụt sịt vài tiếng rồi đưa tay lên lau nước mắt. Cô chuyển ông Phú tới bệnh viện này bởi đây là nơi có những bác sĩ và trang thiết bị tốt nhất cả nước. Hơn nữa, nếu để ông trong bệnh viện kia cô sẽ không thể tới thăm thường xuyên.
Giai Tuệ từ nhỏ đã sống với dì. Lúc đầu, cô cứ nghĩ bố mẹ cô vì bệnh mà qua đời bỏ cô lại để dì chăm sóc. Cho tới khi có nhận thức người dì nuôi nấng cô bao lâu mới nói cho cô biết sự thật. Thực ra dì đã bắt cóc cô khỏi bố mẹ ruột khi cô còn là một đứa trẻ. Dì nói lúc đó dì chẳng nghĩ gì nhiều chỉ muốn mang cô đi để trả thù riêng. Sau này nghĩ lại hành động của mình, dì mới thấy bản thân đã làm ra chuyện tày đình. Vì thế dì mới nói cho cô biết về thân phận thật và bố mẹ ruột. Dì nói năm đó mẹ cô sinh đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020700/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.