Sau cuộc nói chuyện với Chí Viễn, Đình Phong vẫn tiếp tục làm việc. Khoảng gần trưa bụng anh bắt đầu kêu lên vì đói. Đưa mắt nhìn đồng hồ để bàn, bây giờ đã hơn 11 giờ. Thường ngày giờ này đều là Nhã Tịnh mang cơm đến cho anh. Hôm qua anh đuổi cô ra khỏi nhà nên chẳng còn ai để tâm tới. Hạ tập tài liệu xuống bàn, anh đưa tay day nhẹ mắt cho đỡ mỏi rồi ngả lưng về sau ghế. Tầm này đi ăn rồi trở về công ty sẽ rất lình kình lại tốn thời gian. Đình Phong suy nghĩ một hồi rồi cầm điện thoại đặt đồ ăn bên ngoài. Nút gọi còn chưa kịp bấm bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Bây giờ là thời gian nghỉ trưa còn có nhân viên nào làm việc hay sao? Để điện thoại sang một bên, anh nói vọng ra:
- Mời vào!
Cánh cửa phòng vừa mở đồng thời tạo nên những âm thanh cót két của tấm bản lề. Nhã Tịnh từ bên ngoài bước vào, không một lời nói mà cứ thế đi thẳng về phía anh. Thấy cô, anh mừng rỡ tự hỏi sao hôm nay cô lại đến. Hôm nay, phong cách của cô đặc biệt khác mọi ngày. Bình thường cô thường mặc một chiếc áo phông kết hợp với quần jean giản dị. Còn hôm nay có khoác lên mình bộ váy trắng qua đầu gối kết hợp với cách trang điểm nhẹ nhàng khiến cô càng thêm nổi bật.
Đình Phong ngây ngốc nhìn Nhã Tịnh không nói nên lời. Cho tới khi cô gõ nhẹ xuống mặt bàn ra hiệu anh mới giật mình thu lại ánh mắt lơ đễnh. Anh lắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-tinh/1020699/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.