Vệ Phong sống ở Dương Hoa tông gần mười bảy năm, chưa bao giờ gặp cha mẹ, cũng chưa từng có sư phụ.
Trí nhớ của hắn không tốt, bảy tám tuổi mới bắt đầu nhớ được sự việc, hắn cùng các tiểu đệ tử nhỏ tuổi sống ở ký túc xá cho đệ tử, lúc rảnh rỗi sẽ chạy khắp núi đồi, thời gian còn lại cùng các đệ tử khác đi Bạch Ngọc Phong học. Chỉ là tính tình Vệ Phong bướng bỉnh khiến người ta không thích, các trưởng lão giảng gì hắn cũng không hiểu nổi, nhìn đám bạn chơi cùng đều có sư phụ và chỗ ở riêng của mình, hắn cũng không phải chưa từng hâm mộ suy nghĩ về nó.
Trong tông môn có rất nhiều trưởng lão nhưng không có người nào nguyện ý nhận hắn làm đồ đệ, tông chủ thấy vậy cũng từng nghĩ đến việc nhận hắn, nhưng lúc ấy Vệ Phong lại gây đại họa cho nên chuyện này liền bị bỏ qua, sau đó tông chủ đưa cho Vệ Phong gia sản và ngọn núi của cha mẹ hắn để lại rồi kệ hắn luôn.
Không có người quản giáo lại còn có vô số linh thạch cho hắn tiêu, Vệ Phong sống rất sung sướng tự tại.
Nhưng đối với việc có sư phụ hắn vẫn có chút lúng túng
"Vậy sao ngươi đồng ý vui vẻ thế?" Huyền Chi Diễn nhìn Vệ Phong đang ngồi xiêu vẹo trên phi thuyền, lẩm bẩm nói: "Tiếng nguyện ý của ngươi to đến mức phó tông chủ còn tức đến tái xanh mặt."
"Ý ta là..." Vệ Phong đứng dậy, trừng mắt nhìn Huyền Chi Diễn hồi lâu, có chút chột dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-roi-cung-tien-nhan-quet-hoa-roi/3547444/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.