Gia tộc Linh Đề là một vọng tộc cổ xưa, đời đời lấy việc thuê thợ săn làm nghiệp, cơ nghiệp trăm năm tích lũy lại, trên đường thương mại làm mưa làm gió, trên hắc đạo cũng danh chấn tứ phương, đáng tiếc lão thái gia Tiêu Hữu Chương đã cưỡi hạc về Tây Thiên, đương nhiệm của đại gia trưởng Tiêu Trường Tú cũng mới hơn bảy mươi tuổi, vị trí chủ nhân kế tiếp còn chưa định, các con trai nhà họ đều có dã tâm như sói đói, ngoài mặt anh em là hiền tôn hiếu tử nhưng trong lòng ngầm hận không thể cho lão gia tử đêm nay liền hạ táng, Tiêu Trường Tú một ngày không chết, những con trai Tiêu gia sáng đấu tối đấu cũng không một ngày được yên tĩnh.
Xe dừng lại trước lối vào một thị trấn nhỏ cổ kính, Hàn Hành Khiêm nhìn thấy phía trước viết biển nhắc nhở "Xe ngoại lai bị cấm vào trong", vì thế kéo phanh tay.
Hắn cầm một chai nước khoáng vặn ra đưa cho Tiêu Thuần đang ngồi ở ghế phụ, trong lòng lo lắng.
Tiêu Thuần bị một bình nước đánh tỉnh tinh thần rũ mắt nhận lấy, uống một ngụm lớn, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Đừng khẩn trương, còn nhớ không, chúng ta chỉ là tới khám bệnh cho chị dâu cả của cậu thôi." Hàn Hành Khiêm nắm chặt cổ tay hắn hơi phát run: "Đi lấy hòm thuốc của tôi đi."
Bàn tay ấm áp khô ráo bao trùm trên cổ tay, nhiệt độ từ làn da truyền vào mạch, Tiêu Thuần yên ổn hơn rất nhiều, gật gật đầu, xuống xe, đến cốp xe lấy vali thuốc nặng ra rồi xách lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513875/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.