Mặc dù Bạch Sở Niên nhất thời còn không muốn lên lầu nhưng vẫn bị hội trưởng gọi điện thoại tới.
Hội trưởng và chú Cẩm đều ở đây, nhìn mấy túi đồ ăn vặt xé rách bao bì trên bàn trà liền biết Lục Ngôn cũng không đi xa.
Hội trưởng làm việc trước bàn làm việc, chú Cẩm đang ngồi trên sô pha, đầu gối cầm bút điện, tay trái cầm ly cà phê, tay phải thỉnh thoảng gõ mấy chữ gửi cho đối phương.
"Cháu đứng đó làm gì, con cá kia lại gặm hỏng thiết bị gì rồi sao?"
"Không phải..." Bạch Sở Niên nắm chặt bút ghi âm trong túi.
"Mấy ngày trước cháu có giới thiệu Độ Mặc cho chú, cái người này cũng không tệ lắm." Lục Thượng Cẩm nói: "Mọi người còn chưa rõ ràng chi tiết năng lực làm việc của hắn, lúc này vừa vặn có thể giao cho hắn làm để xem xét."
"Chú định làm gì vậy?"
"Chút chuyện nhỏ này không cần chú ra tay, vừa tiện dạy cháu luôn." Lục Thượng Cẩm ngoắc mũi giày ý bảo hắn tới ngồi xuống, nghiêng màn hình máy tính về phía hắn: "Độ Mặc phụ trách đi đàm phán hợp đồng với bên bán hàng của viện nghiên cứu, trước kia hắn ta là một quản giáo nhỏ, không có kinh nghiệm giao dịch gì, chú đã dạy hắn đàm phán như thế nào rồi."
Đích xác, mấy năm nay Bạch Sở Niên không ít lần đi theo chú Cẩm đi ra ngoài, người có tiền chỉ cần tụ tập cùng một chỗ, vậy bất kể là xã giao ăn cơm hay là nghỉ ngơi trên hải đảo đều không ngừng hấp thu tin tức cùng đồng bọn, mưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513874/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.