Khu nghiên cứu khoa học đối diện căn cứ quân sự PBB có một khu dân cư cao cấp, gần đây công việc căn cứ quân sự không tính là bận rộn, Hạ thiếu tá bình thường sẽ trở về nghỉ ngơi.
Nhà được thiết kế kép cổ điển vô cùng rộng rãi, trang trí cũng có một loại hương vị cổ xưa, bên ngoài ban công tầng một được xây dựng đình viện vườn kiểu Nga, núi giả nước chảy bao quanh đình hóng mát, khách đến thăm đều khen thiếu tá có phẩm vị.
Một gian phòng ngủ nhỏ hơn tầng hai bố trí lại khác với phong cách của phòng khác, càng giống một gian phòng trẻ em hơn, bốn vách tường dán hình vuông màu vàng nhạt, thảm len mềm mại trải ở dưới gầm giường, một cái bàn tròn nhỏ bằng gỗ đặt ở bên cạnh, ngồi trên thảm cao vừa vặn, trên bàn xếp gọn gàng câu đố đã được ghép lại hoàn chỉnh.
Từng omega nhỏ gầy ngồi trên thảm, tay cầm bút bảng trắng, từng nét điền số vào ô pha lê trên tường.
Hạ Kính Thiên gõ cửa: "Tiểu Trùng? Tôi có thể vào không?"
Vô Tượng Tiềm Hành Giả ngay lập tức quay đầu về phía cửa, một chút lắp bắp trả lời: "Có, có thể." Sau khi phát hiện mình nói lắp bắp, Vô Tượng Tiềm Hành Giả cúi đầu, đuôi tắc kè hoa được che dưới áo ngủ cuộn tròn cùng một chỗ, biến thành màu hồng phấn.
Hạ Kính Thiên đi vào, ngồi xuống thảm: "Vừa sắp xếp công việc xong nên đến chỗ cậu nghỉ ngơi, vẫn là phòng của trẻ em sáng sủa, phòng sáng sủa làm cho tâm tình người ta tốt hơn."
Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513843/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.