Hoa đào nở ở góc đường trên phố, chạng vạng trời, mấy vị lão nhân chống nạng dưới gốc cây nói chuyện phiếm nhìn những đứa trẻ trong bãi đất trống chạy tới chạy lui.
Con phố hẹp này là một con phố du lịch, cửa hàng thủ công mỹ nghệ hai bên đường buôn bán rất tốt, chủ cửa hàng hang hái đón khách, hy vọng có thể trước khi trời tối kiếm đủ được tiền, nơi này trị an rất kém, buổi tối thường xuyên có côn đồ trộm cắp thậm chí còn cầm dao cướp bóc, cửa hàng phần lớn là sáu giờ tối liền đóng cửa.
Đèn của cửa hàng nhỏ bên đường từng nhà từng nhà tối sầm lại, chỉ có một cửa hàng búp bê đồ chơi đèn đuốc vẫn sáng trưng, trong cửa sổ thủy tinh đặt tủ gỗ, mỗi một tầng đều bày bốn đến sáu cái đầu búp bê đã trang điểm, cũng không dán mắt, đầu trống rỗng dưới ánh đèn ấm áp có vẻ có chút đáng sợ, một cái tủ gỗ khác mỗi một tầng đều bày biện bàn tay và bàn chân tạo hình bằng gốm sứ khác nhau.
Trước cửa tiệm này không có người mời chào làm ăn, chỉ có một con vẹt kim cương lưu ly màu vàng lam treo trên cây treo trước cửa, thỉnh thoảng sẽ có người đến lấy đi búp bê tùy chỉnh.
Giá của những con búp bê này cao đến kinh người, có điều là nếu có du khách gan dạ cẩn thận dám nhìn gần, sẽ phát hiện đầu và biểu tình của mỗi con búp bê đều hoàn toàn bất đồng, rễ lông mi rõ ràng, trên gương mặt hồng nhuận mơ hồ có thể thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ngu-ham-lac/513842/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.