Nhìn con em ăn trưa ngủ muộn giờ mới dậy thì Tuấn Anh vươn tay cốc vào đầu em gái một cái rồi mắng vốn:
– Có biết giờ này là mấy giờ rồi không?
– Nay em được nghỉ buổi sáng thì ngủ một hôm có sao đâu với mẹ cũng cho phép em rồi mà!
– Chỉ giỏi lí do, lí chấu!
Bảo An mắt lườm lườm anh trai nhưng không quên liếc sang người bên cạnh anh mình thì Tuấn Anh như hiểu ý mới húng hắng giới thiệu:
– À… Đây là bạn anh! Chị ấy tên Hạ Trâm!
– Bạn ạ?
– Ừ. Mà anh đang định đưa chị Trâm lên phòng cho khách nhưng em dậy rồi thì để chị ấy vào phòng em nghỉ ngơi chút nhé!
Bình thường hai anh em nhí nhố, nhắng nhít lắm nhưng khi thấy anh trai nhờ vả chuyện này thì Bảo An rất nghiêm túc nhìn nhận vấn đề nên cô cũng gật đầu giúp một tay:
– Em chào chị! Em là Bảo An. Chị! Chị vào phòng em nghỉ trưa đi, chứ sang phòng khách buồn lắm, còn phòng của anh Tuấn Anh thì bừa bộn, hôi rình ấy. Nào! Vào đây với em!
Bảo An nói là kéo tay Hạ Trâm liền khiến cô ta không thể từ chối, sau cùng biết không thể ở một chỗ được với Tuấn Anh nên cô ta cũng vui vẻ ở lại phòng của An để chuyện trò, tìm hiểu thêm về mọi người trong gia đình.
– An này! Em năm nay học lớp mấy rồi?
– Dạ. Em học lớp 11 ạ!
– À… Cũng sắp hết cấp ba rồi nhỉ?
– Vâng.
An vừa trả lời vừa nhai bánh mì, cô bé không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611487/chuong-3.html