– Ngọc Nhi?
Nói là giữ bình tĩnh nhưng chỉ được câu đầu chứ đến câu thứ hai thì cô bắt đầu run rẩy, lắp bắp:
– Vâng…Là…Tôi…
– Sao cô có số của tôi? Mà giọng cô sao vậy?
– Tuấn Anh?
Cảm giác giọng của cô vừa run nhưng lại rất nghiêm trọng nên Tuấn Anh không thắc mắc tại sao nữa mà chỉ nói:
– Tôi nghe đây!
– Anh… Anh đến đây cứu con được không?
– …!!!
– Tuấn Anh! Tôi… Tôi biết anh sẽ rất bất ngờ và còn cả khinh thường tôi nữa nhưng thực sự là giữa chúng ta đã có một đứa con và giờ này nó rất cần sự giúp đỡ của anh!
Tuấn Anh vốn rất bình tĩnh và thính giác cũng rất tốt nhưng những lời anh vừa nghe thấy khiến anh không chỉ bị bất ngờ mà còn có chút không dám tin nữa, sợ điều vừa nghe được là nhầm lẫn nên anh hỏi lại cô với giọng hết sức nghiêm túc:
– Em vừa mới nói gì?
– Chúng ta thực sự có một đứa con trai!
– Có con?
– Xin lỗi đã giấu anh điều này nhưng có thể nào cho tôi giải thích sau được không? Thằng bé… Nó…Nó không còn thời gian chờ nữa, nếu chậm chễ rất có thể nó… hic…hic…
Dù là rất mập mờ, rất mông lung nhưng khi nghe cô nói đứa bé đang cần sự hỗ trợ của mình thì Tuấn Anh cũng không chậm trễ:
– Em đang ở đâu?
– Bệnh viện A trên Hà Nội! Anh lên tới nơi thì gọi tôi đón!
– Tôi biết rồi!
Tuấn Anh tắt điện thoại liền bảo Thiên Sơn đi cùng mình thì cậu ấy vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611482/chuong-6.html