– Anh… Anh sao lại ở đây?
– Anh đang hỏi em, nói ai muốn cuốn xéo khỏi đây hả?
Ôi cái ông này, giờ còn hỏi lại câu đó nhưng biết tính khí của Tuấn Anh không thích nói mấy câu nhố nhăng nên Tuyền cười xòa trả lời qua quýt:
– Em có nói ai đâu, chỉ nói vui ấy mà!
– Hình như nãy em đang đối thoại với cậu Sơn mà đúng không? Trông không giống vui đùa tí nào.
– Ừ thì không đùa! Nhưng là em nói anh ta với Sếp của anh ta chứ có liên quan tới ai đâu.
– Nhưng Sếp của cậu ta là ai em biết không?
– Là ai?
Cả Ngọc Nhi và Thiên Sơn lúc này chán nản nhìn Tuyền nhưng Tuyền chẳng để ý mà vẫn thản nhiên hỏi là ai thì Tuấn Anh cũng tự nhiên thốt ra hai từ nhẹ tênh.
– Là anh!
– Hả?
– Sao? Ngạc nhiên lắm à?
Đúng rồi! Con em đang rất ngạc nhiên đây. Hóa ra chính anh là bố của Tôm hả? Đã vậy thì em phải lấy cớ mắng vào cái bản mặt cao ngạo kia mới được.
– Ui… Em… Em không biết… Mà lần trước trợ lý cho anh là người khác cơ mà?
– Từ ngày em lên đây học thì có nhiều thay đổi lắm rồi!
– À… Vâng! Bởi thế nên chuyện anh làm cho con gái nhà người ta có bầu rồi chơi trò mất tích đúng không? Anh cũng giỏi lắm, giấu hai bác bốn năm trời không tiết lộ, đã thế em sẽ mách bác Kiên, anh chính là tên sở khanh ngày đó, ăn xong chùi mép bỏ chạy!
Rõ là biết câu chuyện là vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duyen-kho-tranh/2611481/chuong-7.html