Hàn Phong tiện tay một trảo, cửa phòng chợt đóng kín, một luồng nguyên lực cũng bao vây cánh cửa lại, không có ba canh giờ, đừng hòng mở ra.
Hắn cũng không thèm quan tâm tiếng gào như dã thú từ sau lưng truyền lại. Dắt tay Ngọc Huyên, rời khỏi nơi này.
..........
"Đại ca ca, chúng ta đi đâu vậy?"
Hàn Phong và Ngọc Huyên đã rời khỏi biệt viện được một quãng. Tiểu loli này bây giờ mới dùng thanh âm non nớt hỏi Hàn Phong. Nhìn nàng khuôn mặt đầy bụi bặm, quần áo chắp vá bẩn thỉu làm Hàn Phong có chút thương xót. Đưa tay nhẹ xoa đầu nàng mỉm cười. Từ hôm nay hắn sẽ không để nàng phải chịu cực khổ nữa.
"Đại ca ca đưa ngươi về nhà, nơi đó có đồ ăn, có chỗ ngủ, lại được bảo vệ nữa!"
Ngọc Huyên nghe thấy đồ ăn thì hai mắt sáng lên, nàng đã nhịn đói hai ngày, mà cha nàng thì đã không ăn gì bốn ngày rồi. Quả thật sắp ngất tới nơi. Nếu không phải có luồng nguyên lực nhu hoà của Hàn Phong bao vây lấy nàng, nàng đã gục xuống từ lâu rồi.
Lúc này đã là quá nửa đêm. Hàn Phong thực ra cũng không biết đi đâu, hắn vốn định đi tìm Vương thúc, thế nhưng không biết rõ địa chỉ, lại tạm thời không thể hỏi ai được. Hắn chỉ có thể chậm chậm dẫn theo Ngọc Huyên về phía cuối thành tây, nếu có thể gặp được một nhà trọ thì thật tốt quá.
Gió heo may thổi qua, trên trời bỗng lất phất rơi xuống vài bông tuyết. Ngọc Huyên vừa đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-duc-dao/2447400/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.