Hoắc Niệm Hoài không thể phát ra tiếng, chỉ mỉm cười, ánh mắt dần dần trở nên nhu hòa, hai tay từ trong ngực Vô Ảnh một đường trượt lên.
Thân thể hai người rất nhanh bốc lên nhiệt hỏa, tiếng thở dốc càng ngày càng nặng.
Vô Ảnh tay trái chặt chẽ chế trụ đầu Hoắc Niệm Hoài, lại thô lỗ hôn lên nửa gương mặt hắn, duy độc tay phải vẫn như cũ mềm rũ cúi tại bên người, động cũng không thể động.
Hoắc Niệm Hoài ánh mắt ảm ảm, nhưng lập tức lại khôi phục lại, nguyên bản hai tay ở trên người Vô Ảnh chạy loạn bỗng nhiên thay đổi phương hướng, một bàn tay chống ván giường, tay kia nhét vào miệng mình, tinh tế liếm duyện mỗi một căn ngón tay.
Hắn động tác rất chậm rất chậm, vừa không quản địch nhân ngoài phòng như hổ rình mồi, cũng không quản tình nhân dưới thân dục hỏa đốt người, liền như vậy chậm rãi liếm duyện, gương mặt lộ ra chút diêm dúa lẳng lơ phong tình. Thẳng đến khi đem ngón tay trắng nõn như ngọc kia biến thành ướt đẫm, mới thuận thế đi xuống tìm kiếm, sờ soạng tìm được hậu huyệt, đột nhiên đâm vào.
“Ân……” Thanh âm rên rỉ khàn khàn lập tức ở phòng trong vang lên.
Vô Ảnh nghe được khuôn mặt biến đổi, con ngươi đen lại tối sầm vài phần.
“Hôm nay xem như tiện nghi ngươi.” Hoắc Niệm Hoài thẳng ngoắc ngoắc nhìn thẳng y, trên gương mặt hài tử đáng yêu này cắn một ngụm, cười nói, “Đợi khi trị xong thương tổn tay và chân ngươi, ta chắc chắn đem cả vốn lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301554/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.