Sương mù mờ mịt.
Hoắc Niệm Hoài đơn độc đứng trong một mảnh sương mù, giương mắt nhìn chung quanh, lại không biết nên đi hướng nào. Hắn cả người hỗn loạn, giống như lơ đãng đã quên mất thứ gì vậy, nhưng lại vô luận như thế nào cũng nhớ không ra.
“Ca ca!”
Chính lúc đang ngốc lăng, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng thấp gọi.
Thanh âm kia tinh tế nho nhỏ, rõ ràng kiệt lực đè ép, rồi lại nhịn không được bật thốt kêu lên.
Hoắc Niệm Hoài lắp bắp kinh hãi, quay đầu lại, liếc mắt một cái liền trông thấy thiếu niên thanh tú tế ngã trên mặt đất —— trên gương mặt trắng nõn lây dính bùn đất, đôi mắt đá mèo mở thật to ngập đầy nước, động cũng không động nhìn thẳng hắn.
Ánh mắt kia giống như yêu say đắm lại giống như cực kì oán hận, khiến người nhịn không được tim đập thình thịch.
…… Cảnh tượng này quen thuộc vạn phần.
Tựa hồ trong giấc mộng đã lập đi lập lại trăm ngàn lần, chẳng qua mỗi lần mỗi lần, hắn đều vung tay áo, kiên quyết rời đi.
Hoắc Niệm Hoài trong lòng phát run, không rõ đau đớn trong ngực từ đâu mà ra, hai chân cũng không chịu khống chế bước thật nhanh, từng chút hướng thiếu niên kia đi đến, sau đó, chậm rãi vươn tay phải.
Thiếu niên giật mình, đáy mắt dần dần thoáng hiện hào quang động lòng người, bỗng dưng nở ra một nụ cười, lúm đồng tiền nhợt nhạt giáp bên má, chặt chẽ nắm lấy tay hắn.
Mười ngón giữ chặt.
“Nha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhan-ba-hoanh/2301553/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.