Tất nhiên, Nhạc Cận Ninh cũng không có ý kiến gì, sau đó lập tức đi theo cô. Bởi vì có Nhạc Cận Ninh ở bên giúp đỡ, cho nên Niệm Ninh dần dần thích nghi được với cảm giác bơi ở bãi biển này. Thế nhưng, Nhạc Cận Ninh lo lắng Niệm Ninh bơi lâu thì sẽ mệt, cho nên ngay sau đó đã đưa cô lên bờ.
Niệm Ninh quay đầu về phía Nhạc Cận Ninh, nói: “Nhạc Cận Ninh, anh giúp em đi mua nước trái cây về đây có được không? Em khát rồi.”Nhạc Cận Ninh nhìn về phía quán nước đằng kia, gật đầu nói: “Được, vậy em ra chỗ ghế ở bờ biển kia ngồi xuống đợi anh trước, anh đi một chút sẽ quay lại.”
“Ừm” Niệm Ninh ngoan ngoãn trả lời.
Nhạc Cận Ninh thấy Niệm Ninh ngoan ngoãn ra chỗ đặt mấy chiếc ghế trên bãi biển rồi ngồi xuống, lúc này mới xoay người đi về phía quán nước.
“Niệm Ninh?”
Không lâu sau khi Nhạc Cận Ninh rời đi, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Niệm Ninh, theo bản năng cô quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Niệm Tâm Như và Trân Mãn! ! !
Đến tận lúc cô đi du lịch vẫn gặp phải hai người bọn họ, đúng thật là xui xẻo.
Mỗi lần khi Niệm Tâm Như thấy Niệm Ninh, đều sẽ nhớ tới một Nhạc Cận Ninh với diện mạo đẹp trai nhiều tiền, bây giờ cũng bởi vì Niệm Ninh được Nhạc Cận Ninh xem trọng, trái lại việc nịnh bợ bọn họ chỉ khiến bọn họ xem thường, nếu trước đây người gả cho Nhạc Cận Ninh là cô ta thì…..
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhac-tien-sinh-dang-khong-vui/2705435/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.