Bông Nhạc Cận Ninh hỏi người nước ngoài ấy khiến Niệm Ninh có hơi không hiểu lắm nhưng vẫn nói cho anh biết: “Charlie Adrien, có vấn đề gì không?”
Nhạc Cận Ninh lắc đầu, trong lòng thầm ghi nhớ lại cái tên này.
Sau khi Niệm Ninh lau khô tóc cho Nhạc Cận Ninh thì nhẹ nhàng bóp bóp lấy eo.
“Mệt à?” Nhạc Cận Ninh thấy cô ngáp nên hỏi.
Niệm Ninh gật đầu: “Hôm nay đi chơi cả ngày, đúng là hơi mệt.”
Đặc biệt là lúc đang mang thai nên cô thường cảm thấy buồn ngủ.
Nhạc Cận Ninh ôm eo cô vào lòng: “Nếu mệt thì ngủ đi.”
Sau đó anh đặt Niệm Ninh lên giường rồi nằm xuống, nhưng tay anh dường như không ngoan ngoãn lắm, vốn bàn tay đang ở ngoài áo ngủ nhưng không biết từ lúc nào đã ở bên trong áo.
Niệm Ninh tự động giữ lại tay của anh: “Anh không ngoan ngoãn được tí nào à.”
Cô có hơi trách móc nhìn Nhạc Cận Ninh, mỗi tối đều phải “đấu tranh” một lần mới chịu đi ngủ.
Niệm Ninh không kìm được bắt đầu khâm phục ý chí của anh.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
“Anh rất ngoan ngoãn mà.” Nhạc Cận Ninh bày ra dáng vẻ như mình rất đúng nhìn trông không có gì không ổn cả.
Niệm Ninh nghiến răng nói: “Anh rất ngoan nhưng ta của anh thì không.”
Nhạc Cận Ninh nhịn cười, nhẹ nhàng hắng giọng: “Em cũng phải thông cảm cho chồng mình, đúng không?”
Anh vốn không định chạm vào Niệm Ninh, nhưng vợ anh thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhac-tien-sinh-dang-khong-vui/2705390/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.