Không phải chỉ cân một câu không cố ý thì sẽ xong việc chứ, anh nghĩ thật hay.
“Vậy em muốn làm thế nào để hả giận?” Nhạc Cận Ninh hỏi lại.
Điều này làm cho Niệm Ninh cảm thấy hơi khó nghĩ. Nghĩ hồi lâu cũng chẳng có cách gì tốt, ngược lại bụng của cô lại kêu lên.
“Ùng ục ục…’ Căn phòng vốn yên tĩnh lại vang lên tiếng bụng kêu.
Nhạc Cận Ninh khẽ dụ dỗ nói: ‘Anh thấy trước hết vẫn nên dẫn em đi ăn chút gì đó. Muốn hả giận, trong phút chốc cũng không nghĩ ra cách gì tốt, vậy em hãy từ từ suy nghĩ, khi nào nghĩ kỹ chỉ cần nói với anh một tiếng là được.”
Niệm Ninh nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ lời nói của Nhạc Cận Ninh, nói rất hay chẳng có sai lâm gì, nhưng mà…
Sao cô lại cảm thấy có chỗ nào đó là lạ?
Ngay lúc cô đang suy nghĩ, Nhạc Cận Ninh đã bế cô lên, ôm cô đến phòng ăn, đặt cô xuống bàn ăn.
Mùi thơm của thức ăn đã thành công kéo suy nghĩ của Niệm Ninh lại, cô tò mò hỏi: “Sao anh lại làm nhiều đồ ăn như vậy?”
Mà đều là món cô thích ăn.
Nhạc Cận Ninh giải thích: ‘Hôm nay trở về khá sớm, cho nên làm cơm tối. Vốn nghĩ là em và bà nội sẽ trò chuyện lâu, tối nay mới trở về, cho nên làm nhiều một chút.”
Nói đến chuyện của bà nội, bỗng nhiên vẻ mặt của Niệm Ninh trở nên tốt hơn, cô nói: ‘Hôm nay, lúc em đến.
viện điều dưỡng, bác sĩ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhac-tien-sinh-dang-khong-vui/2705343/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.