Đây là một giấc mơ hoang đường, hình ảnh trong mơ trắng đen, căn phòng chật chội xoay tròn khiến người ta hoa mắt chóng mặt, lại thấp thỏm lo âu.
Bạch Khê đứng trong giấc mơ, tuy biết rõ ràng chỉ là mộng cảnh nhưng lại không có cách nào chạy đi hoặc tỉnh dậy. Cậu biết chuyện gì sắp xảy ra nhưng lại không có sức lực để thay đổi, thậm chí ngay cả cổ họng cũng hò hét không được.
Cậu nhìn thấy một thiếu niên mặc đồng phục đi học vặn nắm tay cửa, cậu đứng sau bóng lưng mơ hồ của thiếu niên, cậu muốn ngăn cản thiếu niên này đi vào. Nhưng tứ chi của cậu giống như là đang mang chì, cho nên cậu chỉ có thể sợ hãi nhìn thiếu niên đi vào cánh cửa cũ kỹ kia.
Cậu biết phía sau nó cất giấu ma quỷ, nhưng thiếu niên vẫn cứ đi vào.
“…!” Bạch Khê bị tiếng chuông làm giật mình đến tỉnh lại.
Cậu mò tìm điện thoại di động, hô hấp dồn dập, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh. Tay cậu run run lấy điện thoại, là một số lạ hoắc.
Cái mộng cảnh làm cho cậu kinh hoảng kia vẫn chưa tan hết, tiếng chuông dồn dập phảng phất giống như ma quỷ giục giã vẫn không dứt.
Bạch Khê ấn nút nghe, bên kia truyền đến một tiếng nói già nua: “… Ta ra rồi. Có thể gặp mặt hay không?”
*
Tiết Hách bước ra từ trong phòng thể hình, bên ngoài là bầu trời trong trẻo.
Đã ba ngày không nhìn thấy Bạch Khê, hắn không khỏi tăng nhanh bước chân, muốn mau chóng nhìn thấy cậu ấy.
Đi xuống lầu dưới, Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-van-truyen-thieu-nu-va-vi-bien-tap-on-nhu/102317/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.