“Đồ của cậu.” Tiết Hách chuyển một đống hộp quà vào nhà Bạch Khê, “Sinh nhật cậu sắp đến, có sắp xếp gì không?”
Bạch Khê một bên viết văn một bên lắc đầu.
Tiết Hách đem đồ của đọc giả đi phân loại rồi thu dọn, phần lớn là một ít đồ vật mà nữ sinh thích.
Xem ra, người có ảo giác Giang Bích Thủy là nữ cũng không phải chỉ có một mình hắn. Tiết Hách yên lặng nghĩ.
“Thủy đại, tôi đã thích văn chương của cô suốt ba năm nay. Ba năm trước, từ một nữ sinh nhỏ có cuộc sống rơi xuống đáy vực giờ thì đây tôi đã trở thành một người mẹ hạnh phúc, tôi rất muốn cảm ơn một người chính là cô. Cám ơn cô đã dùng những dòng văn dịu dàng đầy triết lý và cũng không kém phần tinh tế kia để tiếp thêm dũng khí cho tôi để tôi tiếp tục sống. Tuy rằng chưa từng gặp mặt, thế nhưng hi vọng cô có thể nhận một phần tâm ý này của tôi. Nghe nói cô muốn nhìn thấy chim nước, vừa vặn quê hương của tôi là một trấn nhỏ thuộc khu vực thành phố S ẩm ướt, trong này có hai tấm vé vào cửa công viên ngập nước(1). Hi vọng vào sinh nhật, cô có thể mang theo người khiến cô cảm thấy hạnh phúc để cùng ngắm những tinh linh đến từ thiên nhiên kia. — — — một fan nhỏ bé.”
Một phong thư ngắn ngủi, bút tích xinh đẹp.
Tiết Hách không khỏi nhìn sang Bạch Khê ngồi ở sau lưng chuyên chú không ngừng viết văn.
Những người hâm mộ có lẽ không nghĩ tới, người mà bọn yêu thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-van-truyen-thieu-nu-va-vi-bien-tap-on-nhu/102316/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.