Edit: Lavender - Blue
Tư Đồ Đạt Viễn về đến nhà. Anh vừa mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt khiến cho anh hoàn toàn ngây người.
Chỉ thấy, Thương Linh Nhi đang đứng ở trong phòng khách. Trên tay của cô. Cầm một cây đuốc. Không ngừng quơ múa, vừa đi vừa múa.
Dáng vẻ giống với thầy cúng anh thấy trên TV không khác gì. Rất kỳ lạ và hài hước. Nhưng Tư Đồ Đạt Viễn cười không nổi.
Cây đuốc? Đây là cái gì? Sao nhà anh lại có cái này? Hay là nói, tên tiểu quỷ này từ đâu lấy được ngọn đuốc?
"Đáng chết, tên tiểu quỷ đáng chết này. Cô làm cái gì đấy?"
Khói đuối rất lớn, khiến Tư Đồ Đạt Viễn không mở mắt ra được. Quơ quơ khói mù trước mắt, Anh lên tiếng lần nữa.
"Tiểu quỷ. Rốt cuộc cô đang làm gì?" Thật là đủ rồi. Chẳng lẽ cô ta muốn phóng hỏa đốt phòng của mình sao?
"A? Anh về rồi?" Nghe được tiếng của anh, Thương Linh Nhi ngừng lại.
Chỉ có điều, cô chỉ nhìn Tư Đồ Đạt Viễn, không có một chút hốt hoảng nào. Động tác trên tay của cô bởi vì Tư Đồ Đạt Viễn xuất hiện mà ngừng lại. Chỉ là, chỉ là một chút. Lập tức lại không ngừng quơ múa.
"Dừng lại. Tôi bảo cô dừng lại." Anh bảo cô ngừng lại, cô lại vẫn không ngừng, thật là quá đáng. Cô muốn thế nào?
"À." Thương Linh Nhi ngừng tay, nhưng cây đuốc vẫn còn cháy. Điều này làm cho Tư Đồ Đạt Viễn nổi giận bươc tới, đoạt lấy, chạy vào phòng vệ sinh. Nhét cây đuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nha-co-ho-ly-tinh-yeu-nghiet/1952934/quyen-1-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.