Ưng Kim Tướng quân cách mỗi hai ngày sẽ đưa về thư của Lý Trọng Kiền. Thư hắn chỉ viết qua loa dăm ba câu, nói đã đến đâu, tiếp theo đi đâu.
Hôm ấy, Dao Anh làm xong, cầm thư so với dư đồ, ồ lên, quay đầu hỏi Đàm Ma La Già.
Chàng nàng ngồi tựa lưng nhau, trên thư án trước mặt cũng chất đầy văn điệp, quét mắt một vòng dư đồ, nàng chỉ ở đâu, chàng liền nói được tên bộ lạc địa phương và phong thổ dân tình nơi đó.
Dao Anh ngồi xuống bàn mình, nâng bút viết thư, bảo gần đây bị bệnh, rất nhớ Lý Trọng Kiền.
Thư đưa đi, không tới mấy ngày, Lý Trọng Kiền hồi âm, trên thư vẫn chỉ có mấy câu, không hỏi thăm bệnh của nàng.
Dao Anh cuộn lại tấm da dê, cau mày.
…
Hai tháng sau.
Trường An.
Bầu trời mênh mông, dải ngân hà rực rỡ, trên phố đốt đèn sáng trưng, chợ đêm ngàn đèn, đèn hoa rực rỡ tựa như bầu trời đầy sao in bóng ngược xuống mặt đất.
Hoàng đế Ngụy triều Lý Đức đứng trước điện, thân mặc thường phục đỏ cổ vàng, tóc mai sương lạnh, nếp nhăn dày đặc, đôi mắt vẫn tinh tỏ sâu sắc, ngóng về hướng Tây.
Bóng đêm trầm tĩnh, nhưng mưa gió sắp nổi.
Ông ho khan vài tiếng.
Nội thị lo lắng khuyên nhủ: “Thánh nhân, ngài vừa uống thuốc, không nên ra gió, đêm dài sương nặng, vẫn nên về điện sớm đi ạ.”
Lý Đức khoát tay. Nội thị cung kính lui xuống.
Thân vệ đầu chít khăn chạy chậm đến,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-minh-thien-ly/3443311/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.