🍒❄️ Chương 146: Quả mật gai* 🍒❄️
*một loại Trung dược họ đậu, trị kiết lỵ, tiêu chảy, đau bụng, giảm đau, xương nóng, thông đờm. (tên khoa học: Alhagi maurorum – tên khác Camelthorn)
Lại đi vào con đường hẻm u ám chật hẹp, gió lạnh thấu xương, Dao Anh không khỏi nhẹ run, siết lại áo choàng.
Tất Sa đi phía trước, trong tay cầm một chiếc đèn, quệt mái tóc bị hơi nước của mật đạo thấm ướt, nói khẽ: "Người Vương khó chịu, uất ức khó thư thái, tôi chẳng biết làm cách nào để Vương đỡ buồn, tự tác chủ trương mời công chúa đến, làm khó công chúa."
Dao Anh cúi đầu nhìn đường dưới chân, nói: "Không gì phải ngại, thân thể Pháp sư quan trọng."
Nàng luôn nhớ kết thúc của Đàm Ma La Già... Hy vọng ngài có thể sống tốt, nàng có thể thay đổi kết cục của Lý Trọng Kiền hẳn là cũng có thể thay đổi của ngài.
"Tướng quân, Pháp sư phiền muộn khó xử chuyện gì thế?" Dao Anh nhỏ giọng hỏi, Đàm Ma La Già Phật pháp cao thâm, nhìn thấu tình đời, không vui không buồn, hẳn sẽ không khốn đốn vì bị phiền não của thế tục thông thường.
Tất Sa nói: "Có lẽ vì quãng thời gian trước việc triều bận rộn, chiến sự lại căng thẳng, mấy ngày liền Vương mệt nhọc, lo nghĩ quá độ."
Dao Anh khẽ cau mày.
Tất Sa thuận miệng đáp bừa mấy câu rồi lặng thinh, con mắt nhìn chiếc đèn trong tay nhưng ánh mắt vẫn lén dừng trên người Dao Anh.
Đàm Ma La Già là Phật Tử, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-minh-thien-ly/3443271/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.