Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Chu Nguyên đột nhiên biến mất.
Trần Tĩnh Nhiễm nhớ rõ ràng, hôm ấy anh còn tham gia buổi tiệc tốt nghiệp của họ.
Buổi tiệc diễn ra náo nhiệt, học sinh từ nhiều lớp khác nhau tụ tập lại. Trần Tĩnh Nhiễm thi được điểm khá cao nên tâm trạng hôm ấy rất tốt.
Cô uống cạn nửa chai rượu mơ một mình, lúc say khướt người ta bảo rằng cô còn cầm micro lên sân khấu hát.
Buổi tiệc của họ được tổ chức tại quán karaoke, ồn ào náo nhiệt. Trần Tĩnh Nhiễm nhớ bài hát cô hát hôm ấy cũng là bài hát anh đã hát tối hôm đó, ca khúc của Trương Học Hữu, .
"Rất muốn cùng em đi đến suốt cuộc đời, dù cho trời cao biển rộng có bao nhiêu thay đổi, cả đời chỉ có gió đuổi theo."
Có lẽ vì học hát từ nhỏ nên cô hát rất hay, ngay cả nhạc pop cũng có thể được cô hát theo phong cách cổ điển.
Có lẽ vì đã uống rượu nên tối hôm ấy cô dường như rất táo bạo. Khi hát, ánh mắt nhìn anh không chớp mắt. Mọi người dưới sân khấu đều nhận ra sự khác thường, sau đó dưới sự chú ý của mọi người, Chu Nguyên đột nhiên bước ra ngoài.
Sau đó, Trần Tĩnh Nhiễm tìm thấy anh trong một con ngõ chật hẹp ở dưới lầu. Anh dựa vào tường cúi đầu, khuôn mặt khuất sau làn khói thuốc.
Dù mới chỉ 17 tuổi nhưng khi hút thuốc, anh lại toát lên một vẻ quyến rũ khác biệt. Ánh sáng trong ngõ tối tăm, Trần Tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-lac/3499485/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.