Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua cửa sổ, Yên Nhiên Tuyết mở mắt ra, cảm giác đầu óc mơ màng như vừa trải qua một cơn ác mộng kéo dài. Cô đưa tay dụi mắt, rồi nhìn mình trong gương nhưng không thể ngờ rằng đôi mắt của mình lại thâm quầng đến mức trông như… một con cú vừa thức dậy sau một đêm dài.
Nhìn vào gương, Yên Nhiên Tuyết không khỏi há hốc miệng, rồi cười khổ:
"Trời ơi, mình có phải là người không nữa? Cả đêm thức trắng vì mơ mộng hão huyền, giờ thì trong thảm hại thế này sao?"
Khuôn mặt cô có thể gọi là “thảm họa thẩm mỹ” với đôi mắt thâm quầng, và bộ dạng lờ đờ khiến cô không thể không cảm thấy xấu hổ. Cô lắc đầu, tự trấn an mình:
"Không sao, chỉ là một đêm thôi mà. Qua ngày mai sẽ hết!"
Cô đứng lên, vươn vai một cái, cố gắng lấy lại tinh thần. Nhưng dù cố gắng, vẻ mệt mỏi và khuôn mặt như thiếu ngủ vẫn không thể che giấu. Lúc này, trong đầu cô lại vang lên giọng hệ thống:
"Ký chủ, nhắc nhở: Để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, ngài cần phải giữ tinh thần tỉnh táo và tập trung. Không thể tiếp tục tình trạng này."
Yên Nhiên Tuyết chỉ biết thở dài: "Thật là… Hệ thống không hề có chút cảm thông nào với sự khổ sở của ta sao?"
Hệ thống: “…”
Sau một đêm thức trắng đầy rối ren, Yên Nhiên Tuyết cảm thấy tinh thần có chút mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Khi cô đứng trước Lâm Nguyệt Chi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguyet-lac-hoa-nhien/3728358/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.