(Chào mọi người, dạo này mình rất bận cho nên sẽ không đăng chương mới thường xuyên được, mọi người thông cảm cho Nhọ nha!)
Edit: Nhọ
Thi Mẫn đã ảo tưởng ra rất nhiều cảnh tượng khi gặp lại Bạch Tiểu Ảnh lại lần nữa ——
Nghĩ đến anh sẽ đột nhiên gặp được cô ở góc đường nào đó sau đó ôm người ấy vào trong lòng ngực không muốn buông tay, nói cho cô nghe tất cả những tình cảm của mình; hoặc là đứng xa xa nhìn cuộc sống của cô, sau đó không màng tất cả xông lên ôm lấy cô từ phía sau, không hề so đo gì nữa mà thổ lộ tất cả với cô. Thậm chí anh còn mơ thấy Bạch Tiểu Ảnh không thật sự rời đi, còn thường xuyên hi vọng có thể nhìn thấy hình bóng quen thuộc ở trong tiểu khu cũ nát kia...
Anh nghĩ đến rất nhiều cảnh tượng khi gặp lại Bạch Tiểu Ảnh... Chỉ là khi thật sự gặp được, anh lại kém chút nữa đã không nhận ra được đối phương.
Nửa năm qua Thi Mẫn tranh thủ thời gian cuối tuần cùng các ngày nghỉ để đi đến rất nhiều nơi.
Anh lang thang không có mục tiêu ở các thành phố xa lạ, đi rồi lại dừng, giống như mò kim đáy biển tìm kiếm một thân mà anh nhớ nhung. Chỉ là thành phố xa lạ lại quá nhiều, quá lớn.
Nửa năm qua, anh không thu hoạch được gì cả.
Nhưng anh lại ngẫu nhiên nghe được bạn học cũ nói trong nhóm lớp là lần nghỉ đông dài hạn này Chung Thiên không về nhà. Anh vốn chỉ nghĩ là đến đây thử vận may, không nghĩ đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguy-trang-tao-hoa/171130/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.