Edit: Nhọ
Tháng 1 sau khi thi xong, bọn học sinh trong tiệm ăn đều đang thảo luận xem kỳ nghỉ nên làm gì, Bạch Tiểu Ảnh nhìn những gương mặt nhỏ tràn đầy hơi thở thanh xuân, lại cảm thấy bản thân cũng được lang toả sức sống của tuổi trẻ. Rõ ràng là bạn cùng lứa tuổi, cô lại cảm thấy mình lớn hơn những học sinh kia rất nhiều.
Thật ra thì một người suốt ngày bận rộn trong phòng bếp cùng với người luôn luôn ở trong phòng học tập có khác biệt rất lớn.
Trước khi Chung Thiên thi cuối kỳ đã nghỉ việc ở tiệm, thi xong mới đến tìm Bạch Tiểu Ảnh.
"Định khi nào về nhà, cũng nên mua vé xe rồi."
Thành phố này cách quê nhà bọn họ rất xa, Bạch Tiểu Ảnh là người miền Bắc. Lúc ấy rời đi cũng chỉ nghĩ đi được càng xa càng tốt, nhưng mà khi đó chỉ "mượn" được trên người Thi Mẫn chưa đến 300 tệ, ngồi xe lửa hai ngày một đêm mới đến được thành phố ở phía Nam này. Mà sở dĩ chọn đi vào Nam, là bởi vì lúc ấy nguyện vọng Thi Mẫn là học đại học ở miền Bắc.
"Em không định về sao?"
"Nơi này chính là nhà của tôi."
Bạch Tiểu Ảnh thản nhiên cười nói, phòng thuê nho nhỏ này chính là nhà của cô, là nhà của một mình cô.
"Anh sẽ ở lại đây ăn tết với em."
"Anh nên về nhà đi, cha mẹ anh khẳng định rất nhớ anh."
Bạch Tiểu Ảnh lắc đầu, khác với cô, Chung Thiên có một gia đình rất hạnh phúc, hơn nữa rời xa quê nhà đến một thành phố xa xôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguy-trang-tao-hoa/171129/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.