Phía sau có tiếng động nhẹ, Hạ Hinh Viêm lập tức cảnh giác, nhưng nghe được hơi thở quen thuộc thì dần trở nên thoải mái.
“Người đã đến rồi.” Hạ Hinh Viêm khóe môi hơi nở nụ cười.
“Ừ.” Dập Hoàng nhẹ nhàng lên tiếng, bước qua, đứng ở bên cạnh Hạ Hinh Viêm, “Đang nhìn gì vậy?”
“Học viện này thật sự rất kỳ quái.” Hạ Hinh Viêm đưa tay chỉ về một phía, ở độ cao như nàng có thể nhìn thấy toàn bộ bố cục của học viện.
Phân cách giữa các phòng rất rõ ràng, dựa vào kiến trúc của sân có thể nhìn thấy số phòng bên trong cũng không nhiều.
Chỗ hôm qua nàng ở lại dường như là gần với cổng trước nhất, chắc là chỗ ở của đệ tử.
Theo lý thuyết thì như vậy mặt sau hẳn phải là nơi quan trọng của học viện, như vậy hộ vệ phải nhiều hơn, làm sao có thể giống như bây giờ, nàng ở trên núi nhìn nửa ngày cũng không thấy được bao nhiêu người trong học viện đi lại.
“Nơi có ngươi ở làm sao không kỳ quái được?” Dập Hoàng mở miệng lầu bầu một câu, thanh âm rất nhỏ, hơn nữa trên núi gió lớn làm cho Hạ Hinh Viêm không nghe được rõ ràng.
“Cái gì? Người nói cái gì vậy?” Hạ Hinh Viêm quay lại hỏi Dập Hoàng.
“Ta nói, có kỳ quái hay không đối với người cũng không có vấn đề gì, chỉ cần ở trong này tu luyện thật tốt là được rồi. Ít nhất nơi này so với học viện hoàng gia cảnh sắc cũng tốt hơn.”
Dập Hoàng nở nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngut-troi/2992401/quyen-1-chuong-61-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.