La Huân, cậu có muốn lấy tôi không?
La Huân, cậu có muốn lấy tôi không?
La Huân, cậu có muốn lấy tôi không?
La Huân cảm thấy có lẽ mình gặp ảo giác, vừa rồi không ăn gì linh tinh hay gặp gì kì quái mà, sao lại gặp ảo giác nhỉ?
Hắn nhìn Trịnh Việt Lâm, giơ tay tự tát mình một cái.
“Ôi?” Trịnh Việt Lâm nhăn mày, “Không lấy thì không lấy, cậu làm gì vậy chứ…”
Cậu cúi đầu, với tay lấy lại nhật kí của mình.
Trịnh Việt Lâm hơi xót xa, mãi cậu mới có đủ dũng khí cầu hôn mà La Huân lại cho cậu phản ứng như vậy.
Không phải cậu không thể không cưới La Huân, cứ yêu đương như vậy thôi chắc cũng không đến nỗi nào…
Trịnh Việt Lâm bĩu môi, kìm lòng chẳng đặng bắt đầu lã chã rơi nước mắt.
Cậu thút tha thút thít nức nở bảo: “Không sao, cậu không muốn cũng không sao, tôi ổn.”
“A!” La Huân đột nhiên khí thế hùng hồn gào lên một tiếng, sau đó nhào tới ôm Trịnh Việt Lâm.
“Lấy! Tôi lấy!” La Huân gào ầm lên, “Cmn tôi được cầu hôn sao?”
Trịnh Việt Lâm bị hắn gào đến nỗi ong cả tai, dụi nước mắt vào áo hắn bảo “Cậu không cần miễn cưỡng.”
“Không miễn cưỡng!” La Huân ôm chặt cậu lắc lắc kích động bảo, “Cưới cưới, bây giời cưới luôn!”
Cưới xong có thể làm bất cứ chuyện gì muốn làm! La Huân thật sự kích động đến nỗi muốn thăng thiên luôn.
Trịnh Việt Lâm cười, cũng ôm La Huân, nhỏ giọng hỏi hắn: “Cậu thật sự cam tâm tình nguyện sao? Lúc nãy có vẻ cậu không vui lắm.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-yeu-gia-tuong/1831040/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.