Giữa trưa là lúc mặt trời chói chang nhất!
Chu Tam mặc một chiếc áo choàng màu vàng cam, đội mũ tam thanh Quan, tay cầm một thanh gươm bằng gỗ đào. Trước mặt hắn là một chiếc bàn phủ tấm vải màu vàng, trêи bàn nào lư hương, lá bùa và gác tay. Là một điện thờ nhỏ.
Lại nhìn đến Chu Tam, râu cá trê hai bên, dù nhìn thế nào cũng thấy đây là hình mẫu thầy pháp rởm, ai biết hắn dày dặn kinh nghiệm thế nào. Trời mới biết hắn chính là một bậc thầy pháp.
“Tiểu tử nhà ngươi nhìn cái rắm, còn không mau qua đây giúp!”
Tôi bước tới chỗ Chu Tam cười cười. “Tôi đang mải nhìn anh nói tôi là cái rắm đó.”
Chu Tam cạn lời. Rõ là bị tôi chặn họng rồi.
Tôi lấy chiếc lồng bên cạnh, kiểm tra tờ bùa và chiếc chuông gió trêи đó, thấy không có vấn đề gì liền đi đến bờ sông Hồng, dứt khoát ném chiếc lồng xuống.
Cái “lồng ngàn lớp”, thực chất là một chiếc lồng được dựng theo ngũ hành bát quái vị, trêи đó có dán giấy bùa và chuông gió, nối với người điều khiển bằng một sợi chỉ đỏ. Chức năng của nó cũng khá đơn giản, dễ nắm bắt: dùng để thông linh.
Dù sao thì Chu Tam vẫn cảm thấy có chút hoài nghi về người đàn ông trong lăng sông Hồng. Bởi vậy nên mới đến vào giữa trưa để gặp người ta trước.
Tôi vừa ném cái lồng ngàn lớp xuống nước thì Chu San cầm lấy một tấm bùa, lẩm nhẩm về Tam Thanh, một tay xoay chiếc bàn, một tay khác giữ lấy đầu kia của chiếc lồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vot-xac/1690739/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.