Nghe tin tôi xuất viện, bà bắt tàu hỏa cả ngày đêm đến Nam Thành, còn mang theo món hạt dẻ rang đường mà Mục Trưng Diêu từng thích ăn hồi nhỏ:
“Mẹ chẳng có gì quý giá, mang ít hạt dẻ con rể thích. Nó bận rộn, con nhớ đem đến tận đơn vị cho nó nhé…”
Nghe mẹ lảm nhảm, tôi cố nén nghẹn ngào:
“Vâng mẹ, con đợi mẹ.”
Thế nhưng tôi đợi ở ga cho đến lúc dòng người tan hết vẫn không thấy bóng dáng bà.
Nỗi bất an dâng lên nghẹn họng. Tôi lao về nhà như kẻ điên, trước cửa nhà vương vãi đầy vỏ hạt dẻ, vỏ óc ch.ó bị giẫm nát.
Bên trong vọng ra tiếng kêu thảm thiết của mẹ.
Tôi đạp cửa xông vào, m.á.u như đông lại.
Hai người giúp việc đang giữ chặt mẹ tôi – khắp người bà đầy vết thương.
Hạ Tuyết Nhung đang cầm kim chỉ khâu miệng bà, m.á.u thấm đỏ khuôn mặt già nua của mẹ.
Tôi lao tới xô ngã cô ta:
“Mẹ!”
“Cô điên rồi à?!”
Mục Trưng Diêu vừa nghe động liền chạy tới, không nói một lời, giáng thẳng cho tôi một cái tát:
“Cô nổi loạn rồi đúng không? Dám động tay với Tuyết Nhung!”
Hạ Tuyết Nhung chun môi nép vào lòng anh ta, giọng dỗi hờn:
“Em chỉ tức vì bà ta gọi anh là A Diêu, đó là biệt danh của riêng em mà! Bà ta dựa vào đâu?”
Mục Trưng Diêu vỗ về lưng cô ta, liếc nhìn mẹ tôi dưới đất với ánh mắt lạnh tanh:
“Không sao, sau này bà ta chọc giận em, cứ trút giận lên người bà ta là được.”
Tôi run giọng:
“Mục Trưng Diêu! Cha tôi c.h.ế.t để cứu cha anh, vậy mà anh dám đối xử với mẹ tôi thế này sao?”
Anh ta cau mày:
“Là cô cố ý sai mẹ đến gây chuyện, muốn làm khó Tuyết Nhung đúng không?”
Mẹ tôi cố phát ra tiếng phản bác từ cái miệng bị khâu, nhưng Hạ Tuyết Nhung đã bịt tai hét toáng:
“Chỉ có em mới được gọi anh là A Diêu!”
Mục Trưng Diêu lạnh mặt:
“Xé miệng bà ta ra cho tôi!”
“Anh dám?!”
Tôi ôm chặt lấy mẹ, hét lên:
“Tôi xin anh! Xin hãy tha cho mẹ tôi!”
“Cô xin tôi?” – Hạ Tuyết Nhung nhướn mày, cười khẩy –
“Quỳ xuống.”
Tôi nhìn mẹ thoi thóp, chậm rãi quỳ gối, trán chạm sàn lạnh băng:
“Như vậy đủ chưa?”
“Chưa đủ.” – Hạ Tuyết Nhung cười lớn –
“Tôi gọi cô là Cẩn Hòa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-vo-o-lai/5041263/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.